Chương 115 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

“Bệ hạ muốn phái trùng đực các hạ xuất phát cùng thư phụ thân thuộc tới thăm hỏi quân đoàn thứ 8, quân đoàn chúng ta ở ngay tinh vực biên giới, nhưng lần này cũng có khả năng có cơ hội tiếp nhận Trùng đực các hạ đến thị sát.” Ike đầy mặt mộng ảo: “Không nghĩ tới có một ngày, tôi cũng có thể đứng gần Trùng đực các hạ đến như vậy.”

Cordis nhìn Ike càng nói nét cười trên mặt càng lớn, cẩn thận quan sát anh ta một lượt. Chờ Ike nghi hoặc chớp mắt nhìn lại, cậu mới đùa: “Lúc mới quen biết cậu, quan niệm tìm bạn đời của cậu chính là trùng đực a, hiện tại có thể gặp mặt gần như vậy, cậu hẳn phải chờ mong mãn nguyện mới đúng, sao lại biểu hiện kinh hỉ kiểu này?”

“Giữa bạn bè, đừng vạch trần vết sẹo của tôi chứ!” Ike nhịn không được vỗ vỗ cánh tay Cordis: “Tôi đây là mộng tưởng thành sự thật, chứng tỏ trước kia thật sự không nghĩ sẽ thành, tôi còn chưa kịp tiêu hoá đây!”

Loại quân thư biên giới như bọn Ike, có thể tích cóp đủ quân công để đổi một buổi hẹn hò cùng trùng đực đã là trùng chiến thắng đỉnh cấp, bình thường nếu ưu tú một chút, có thể được trùng đực gien tốt chọn để sinh nhãi con cũng đã rất lợi hại.

Cordis chỉ thuận miệng trêu, không thật sự muốn đâm vào vết thương lòng của bạn bè, vì thế liền thuận thế đổi đề tài: “Năm nào cũng có hoạt động kiểm duỵet sao? Cậu làm thế nào mà nghe được rằng họ muốn tới quân đoàn chúng ta?”

“Năm nào cũng có, nhưng bình thường chỉ đến quân đoàn từ đệ nhất đến đệ ngũ, dù sao phải bảo đảm an toàn cho Trùng đực các hạ. Hơn nữa trước kia đều là vừa tiện kết hợp vui chơi giải trí, để Trùng đực các hạ tham quan, hoàng thất các hạ thị sát, đây lần đầu tôi nghe đến đây.” Ike tưởng tượng đến việc quân đoàn bọn họ cũng có thể được Trùng đực các hạ thị sát, hơn nữa còn là thân trùng của Trùng Hoàng bệ hạ, anh ta liền cảm thấy toàn thân khoan khoái, những năm trước nhìn các quân đoàn khác lên Tinh Võng khoe khoang đều trở thành hư không.

Cordis như suy tư gì đó, cậu luôn có loại ảo giác rằng năm nay tới quân đoàn thứ 8 thị sát, cũng có phần liên quan đến cậu.

“Đúng rồi, chúng ta và quân đoàn thứ 8 đã bàn xong chuyện hợp tác chưa?” Cordis thật không muốn bị tra từ gốc rễ rồi bị đào góc tường.

Ike gật đầu: “Xong rồi, chiều qua quân đoàn chúng ta đã chính thức thành lập bộ phận sản xuất đồ hộp, kế tiếp có thể phát xuống đồ hộp tự làm, đơn đặt hàng của quân đoàn thứ 8 cũng có thể bắt đầu sản xuất ngay.”

Cordis gật đầu: “Vậy thì tốt rồi.”

“Năm nay ban đầu là định sắp xếp một ít quân thư có thể chất thoái hóa giải ngũ, giờ liền an bài bọn họ vào bộ phận mới này.” Ike đột nhiên nhớ ra gì đó, liền cười: “Bộ phận này, hiện tại xếp dưới nhà ăn đó, nói nghiêm túc, cũng coi như trùng chúng ta quản.”

Cordis hơi bất ngờ, bộ Hậu Cần của quân đoàn chỉ là cách gọi chung, chi tiết ra dưới có trang bị, tài vụ, quân nhu, xây dựng, ngoại cần phụ trợ mấy bộ phận, ngày thường xử lý việc cũng khác nhau, quân thư tách ra công tác chiến đấu, đều có thể gọi là quân thư hậu cần.

Trước kia thật ra nhà ăn do bộ phận quân nhu quản, chỉ một việc phân phối dịch dinh dưỡng thì lão quân thư quản lý.

Sau khi Cordis tới, dưới sự dẫn dắt của cậu, nhà ăn liền tách thành bộ phận độc lập do cậu phụ trách riêng.

Hiện giờ lại đem sản xuất đồ hộp đặt dưới cậu, Cordis tự nhận bản thân cũng không có năng lực quản lý, càng không gánh nổi trách nhiệm.

Thấy cậu có chút phiền muộn nhăn mặt, Ike an ủi: “Ha ha, cậu cứ yên tâm, chuyện phiền lòng cũng không chạy tới trước mặt cậu đâu, trùng hiểu chuyện sẽ tự biết tìm biện pháp giải quyết.”

“Đúng vậy… chuyện phiền phức đều có các cậu.” Cordis sâu xa nhìn anh ta, dù sao từ trước đến giờ cậu vẫn làm công tác ‘trung tâm’ mỹ thực, danh nghĩa thì càng nhiều nhưng trên danh nghĩa cũng chẳng có gì.

Chỉ là có loại cảm giác vi diệu: cầm tiền lương mà không làm được bao nhiêu chuyện.

Cordis lấy đồ hộp mang theo ra, đưa Ike kia một phần cho anh ta. Lúc trên đường cậu đã đại khái sắp xếp lại công tác nhà ăn, đều gọn gàng ngăn nắp, cậu cũng không cần thiết luôn ngốc trong phòng bếp nhỏ của mình. Nghĩ đến đồ hộp cậu tự làm, cậu dứt khoát chạy một vòng, mang cho Lão quân thư, Trung úy Marlec, Reuel cùng cả cho Frappel, đều tự mình đưa qua.

Đây không phải là lần đầu trong giờ làm cậu đi “sờ cá”, nhân cơ hội này nhìn một chút trạng thái làm việc của quân thư trong căn cứ quân đoàn vào giờ làm.

Nói thật, ở căn cứ quân đoàn, có cảm giác còn mệt hơn ở làm việc ở căn cứ tạm thời bên ngoài, thời gian huấn luyện thoạt nhìn đều cực kỳ căng.

Cậu đến trạm cuối cùng, lúc đưa đồ ăn cho Frappel, trên đường còn sinh ra cảm giác mình được đãi ngộ đặc biệt hơi nhiều.

Nhưng rất nhanh cậu liền điều chỉnh lại, nếu cậu cũng là loại quân thư trong giờ làm nghiêm khắc tuân thủ chế độ, thì khả năng cậu không có cách nào tiếp tục làm trong quân đoàn.

Lần này, cậu như cũ thuận lợi đi vào văn phòng của Frappel.

Từ khi ra khỏi tinh cầu nấm, rồi sang Lục Tinh chơi một chuyến, chính Cordis cũng không phát hiện, cậu cư nhiên theo bản năng sinh ra thói quen đi tìm Frappel chơi.

Cậu đặt đồ hộp xuống, rồi hỏi vấn đề hợp tác với quân đoàn thứ 8.

Frappel dừng công tác trên tay, bảo cậu ngồi xuống, đem vấn đề Cordis quan tâm giải thích giản lược cho cậu một lần.

Hôm qua cậu không đến, Felix cũng không mệt mài truy theo. Hôm trước đó giải thích xong tình huống bên này cùng lão nguyên soái, sau khi suy nghĩ kỹ, lão nguyên soái cũng không bảo Felix cố chấp cướp trùng đầu bếp từ quân đoàn Z11 đi.

Cho nên hôm qua, Felix theo thường lệ cùng quân đoàn Z11 ký kết hợp tác Đậu đất, còn có hợp tác đồ hộp, sau đó lại bảo chờ lô đồ hộp đầu tiên làm xong, anh ta sẽ theo đồ hộp về.

Cordis nghe xong nhịn không được cười một tiếng: “Anh ta luyến tiếc nhà ăn quân đoàn chúng ta rồi.”

Frappel không nói gì, Cordis thật sự đoán trúng. Hôm qua Felix thậm chí còn hỏi anh, vị thượng tướng quân đoàn cấp trên như anh ta có thể đến phòng bếp nhỏ ăn không.

Felix và Frappel gần như cùng cấp bậc, cho dù anh không nói, anh cũng phải an bài suất ăn cho anh ta vào phòng bếp nhỏ, không thể đến cả mặt mũi này cũng không cho.

Cho nên hôm qua Felix liền cắm rễ ở nhà ăn, hơn nữa hoàn toàn không có thể diện thượng tướng nào, ăn xong còn đi cướp đồ ăn còn dư của phòng bếp nhỏ.

Anh ta còn không bị quân thư quân đoàn Z11 đuổi ra ngoài, một màn làm mẫu “rất tốt”. Anh đã có thể tưởng tượng tương lai sẽ có nhiều trùng chờ nhà ăn “xong việc”.

Frappel nhịn không được giơ tay xoa giữa trán.

Cordis có chút thương cảm Frappel, đối mặt loại đồng nghiệp không quản được phải mặc kệ lại làm trùng khác khó chịu, thật là…

Cậu bên này còn có vấn đề khác.

“Đúng rồi, Felix có biết đồ hộp anh ta mua lần này là làm từ thịt tinh thú không?” Tuy Cordis thương cảm Frappel, nhưng vẫn không thể không đem vấn đề quan trọng hôm qua đột nhiên nhớ ra nêu lên.

Frappel nghe xong, nhíu mày: “Tin dùng thịt tinh thú để ăn, chỉ công bố trên báo cáo viện nghiên cứu, thời gian gần đây viện nghiên cứu quân đoàn cũng có liên tục báo cáo số liệu đưa lên…”

“Hiểu rồi, tin lớn như vậy vẫn phải đợi viện nghiên cứu chính thức tuyên bố đúng không?” Cordis nghĩ nghĩ rồi đề nghị: “Vậy đồ hộp bán ra ngoài, thêm vào một quy trình kiểm tra thực phẩm đi, công bố vật chất cùng một ít thông số an toàn ra.”

Không cần nói nguyên liệu, nhưng ít nhất phải để trùng mua biết thứ bọn họ ăn đã qua thí nghiệm và có thể ăn được.

Frappel bắt đầu cân nhắc tính khả thi, anh trầm ngâm vài giây, vẫn cảm thấy không thỏa đáng: “Quân đoàn thứ 8 là cấp trên của quân đoàn của chúng ta, quan hệ rất thân mật, hơn nữa lúc đầu anh cũng là học tập dưới trướng lão nguyên soái. Đội ngũ của Elian Các hạ sẽ đến quân đoàn chúng ta, đi cùng còn có viện trưởng viện nghiên cứu đế quốc cùng nghiên cứu viên. Chờ bọn họ đến rồi, sẽ tìm cơ hội báo trực tiếp cho nguyên soái.”

“Elian Các hạ?” Cordis lặp lại tên này: “Là trùng đực các hạ tới thăm quân đoàn sao?”

“Đúng, lần thị sát này, công bố ra bên ngoài là danh nghĩa Trùng Hoàng ủy nhiệm quân thư, nhưng thật ra là đưa viện trưởng viện nghiên cứu đế quốc đến xác nhận độ chính xác của số liệu.” Trên thực tế Frappel cảm thấy viện nghiên cứu hành động quá chậm, nếu không phải thư phụ nói cho anh vài động tĩnh, anh còn không biết bọn họ sắp đến, chỉ có thể tiếp tục chờ.

Nếu có thể chứng minh tinh thú có thể ăn, hơn nữa còn là thứ có lợi lớn cho quân thư hấp thu năng lượng, cần mau chóng công bố, để các quân đoàn lập tức hành động, cho dù quân đoàn khác không có đầu bếp như Cordis, mỗi năm cũng có thể tiết kiệm không ít chi phí quân nhu dịch dinh dưỡng.

Hơn nữa số liệu do viện trưởng Etas ghi chép cũng thể hiện đồ ăn tự nhiên có ảnh hưởng với quân thư, thật sự có ích với việc áp chế hiệu quả dùng thuốc tinh thần lực, quân đoàn cần phải điều chỉnh.

Nếu các đại quân đoàn hưởng ứng, tinh thú triều mỗi năm bắt được “nguyên liệu nấu ăn” mang lại ích lợi đổi ra tinh tệ sẽ là con số đáng sợ.

Tin quan trọng như vậy, nhất định phải xác minh, chứ không thể để các trùng chỉ mở họp tranh luận, hoài nghi số liệu viện nghiên cứu quân đoàn biên giới có đáng tin hay không.

Cảm xúc Frappel chỉ hiện vài giây, nhưng Cordis lại cảm giác được rất rõ.

Cậu nhìn Frappel thu cảm xúc không vui lại, bộ dạng này chưa từng xuất hiện trước đây, khiến cậu cảm thấy như đang thấy thêm một mặt chân thật hơn của anh.

“Nếu anh có ý tưởng, vậy đừng lo lắng.” Cordis dời mắt, đột nhiên phát hiện có một cái túi trên bàn trước mặt anh.

Frappel cũng dời mắt theo.

“Đó là cho em.” Frappel cúi người cầm túi lên đưa cho Cordis. “Lúc trước thấy em rất hứng thú đối với vải dệt quân phục cấp cao, anh nhờ trùng tìm loại vải dệt cảm giác tương tự, làm một bộ quân phục cho em.”

Cordis hơi kinh ngạc, cậu mở túi ra, cúi đầu nhìn, vật liệu may mặc bên trong là màu trắng ngà, ánh sáng biến động giữa mặt vải có thể nhìn thấy một loại cảm giác nhu hòa giống ánh trăng, cậu lấy nó ra.

“Thật xinh đẹp.” Cordis trải bộ quần áo ra. Đây là một phong cách mà cậu chưa từng thấy trong thế giới Trùng tộc, ngoại trừ chất vải đẹp, trên mặt còn có những hoa văn thêu trùng, phân bố theo quy luật. Màu sắc nhạt hơn sắc vải, dưới ánh sáng mạnh thì nhìn thấy rất rõ, nhưng trong tình huống bình thường lại mang cảm giác cực kỳ điệu thấp.

Quân phục cũng có chế thức riêng, trên đó có huân chương, phù hiệu đặc thù của đế quốc Trùng tộc, phối thêm một chiếc đai lưng màu kim nhạt. Quần áo phẳng phiu, có một loại cảm giác mềm mại uyển chuyển, tựa như rũ xuống nhẹ một cách ưu nhã.

Lớp trong là một chiếc áo sơ mi sờ vào vô cùng thoải mái, cổ áo và cổ tay mang phong cách phức tạp độc đáo.

Quần ống thẳng, li quần thẳng tắp, bên sườn còn có phần trang trí được tạo thành từ hoa văn thêu cùng loại với áo.

Cordis thật sự rất thích phong cách như vậy.

Nhưng cậu vẫn rất nghi hoặc, vì sao Frappel lại muốn tặng cậu quần áo? Là do lần trước cậu nói thích, nhưng không thể mặc quân phục tướng của quân anh, nên liền tặng cho cậu một bộ có thể mặc được?

“Cảm ơn, tôi thật sự thích.” Cordis không có cách nào cự tuyệt những thứ đẹp mà cậu thích.

Frappel lại móc một cái hộp nhỏ dẹp từ đáy túi ra. Anh nhẹ nhàng mở ra, Cordis cảm giác trước mắt sáng lên, bên trong là các loại huy chương khảm đá quý, nơ, dải lụa được xếp theo quy tắc.

“Xong rồi, tôi thích thật đấy, nhưng anh đưa tôi mấy thứ này làm tôi có cảm giác giống như đột nhiên nhận được một bộ lễ phục kết hôn, còn kèm một chiếc nhẫn kim cương cực lớn.” Cordis nhịn không được ấn thái dương: “Tinh thần của tôi chắc vẫn bình thường chứ?”